nhocxinh23
06-01-2006, 07:12 PM
[COLOR=purple]Hà Nội đang nhắc một tên ng`. Lâu lắm rồi Hà Nội đã in đậm trong lòng với những màu rêu cổ. Hà Nội là mùi hoa sữa thơm nồng, là tiếng rao bán hàng phố vắng, là những vạt nắng tạo ven trong lòng phố cổ phong sương. Nhưng
Hà Nội còn có phố Bàng- con phố Triệu Việt Vương xanh ngút lá bàng mà cũng đỏ quạch chính màu lá đó.
Có một cây bàng trước ngõ nhà một ng` bạn cổ. Cây bàng cổ thụ luôn nhường nhịn những cây bàng trẻ xung quanh đổ lá trước. Cây bàng ấy cứ nhẹ nhàng bứt từng chiếc là gửi cho mây ngàn.
"Tớ dại khờ một thủa, chỉ biết chỗ ấy rẽ vào là góc phố nơi có cây bàng đứng đợi..."
Một dại khờ một tôi
Ngày ấy có một ng1 con gái nhẹ nhàng đi dưới những hàng bàng sần sùi để đến nơi học thêm. Năm tháng qua đi, vẫn ng` con gái ấy, vẫn những lá bàng rớt rơi màu đỏ. Ng` con gái ấy là...
Ích gì khi nhắc lại một kỉ niệm đã qua. Níu kéo và vô vọng. Thời gian có những lý lẽ riếng của nó. Bao ngày nắng... bao đêm mưa... k0 cần vội vã. Mưa "đã đi qua trong mùa gió, khi lá cây khô bay đầy ngõ". Mang mang buồn, heo may nhớ. Lâu rồi cũng k0 nghe tiếng dương cầm độc thoại gõ nhịp đêm. Mơ màng và kiêu hãnh rót vào đêm từng giọt buồn. Có cái gò đó đang mất mát đi... Thoáng sầu! Tiếng dương cầm chết lặng trong đêm khua vắng, cành bàng khẳng khiu bám đầy màu sương nước mắt.
... Xa thẳm...
Có một lời hứa trước cây bàng trong một đông Hà Nội. Lâu rồi nên quên. Bỗng sao bất chợt hiện về. Lời hứa mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thực hiện đc. K0 phải bởi nó quá ngô nghê mà có chăng là con ng` năm xưa đã thay đổi.
Mưa cứ lướt qua phố hàng đêm, gõ bước trên những mái xưa phong cổ nhưng chẳng thể tìm lại lũ trẻ năm xưa.
Ngây thơ qua rồi
Chẳng còn ai hồn nhiên!
__________________
Hà Nội còn có phố Bàng- con phố Triệu Việt Vương xanh ngút lá bàng mà cũng đỏ quạch chính màu lá đó.
Có một cây bàng trước ngõ nhà một ng` bạn cổ. Cây bàng cổ thụ luôn nhường nhịn những cây bàng trẻ xung quanh đổ lá trước. Cây bàng ấy cứ nhẹ nhàng bứt từng chiếc là gửi cho mây ngàn.
"Tớ dại khờ một thủa, chỉ biết chỗ ấy rẽ vào là góc phố nơi có cây bàng đứng đợi..."
Một dại khờ một tôi
Ngày ấy có một ng1 con gái nhẹ nhàng đi dưới những hàng bàng sần sùi để đến nơi học thêm. Năm tháng qua đi, vẫn ng` con gái ấy, vẫn những lá bàng rớt rơi màu đỏ. Ng` con gái ấy là...
Ích gì khi nhắc lại một kỉ niệm đã qua. Níu kéo và vô vọng. Thời gian có những lý lẽ riếng của nó. Bao ngày nắng... bao đêm mưa... k0 cần vội vã. Mưa "đã đi qua trong mùa gió, khi lá cây khô bay đầy ngõ". Mang mang buồn, heo may nhớ. Lâu rồi cũng k0 nghe tiếng dương cầm độc thoại gõ nhịp đêm. Mơ màng và kiêu hãnh rót vào đêm từng giọt buồn. Có cái gò đó đang mất mát đi... Thoáng sầu! Tiếng dương cầm chết lặng trong đêm khua vắng, cành bàng khẳng khiu bám đầy màu sương nước mắt.
... Xa thẳm...
Có một lời hứa trước cây bàng trong một đông Hà Nội. Lâu rồi nên quên. Bỗng sao bất chợt hiện về. Lời hứa mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thực hiện đc. K0 phải bởi nó quá ngô nghê mà có chăng là con ng` năm xưa đã thay đổi.
Mưa cứ lướt qua phố hàng đêm, gõ bước trên những mái xưa phong cổ nhưng chẳng thể tìm lại lũ trẻ năm xưa.
Ngây thơ qua rồi
Chẳng còn ai hồn nhiên!
__________________