PDA

View Full Version : Hà Nội - Để nhớ...



nhocxinh23
06-01-2006, 07:12 PM
[COLOR=purple]Hà Nội đang nhắc một tên ng`. Lâu lắm rồi Hà Nội đã in đậm trong lòng với những màu rêu cổ. Hà Nội là mùi hoa sữa thơm nồng, là tiếng rao bán hàng phố vắng, là những vạt nắng tạo ven trong lòng phố cổ phong sương. Nhưng
Hà Nội còn có phố Bàng- con phố Triệu Việt Vương xanh ngút lá bàng mà cũng đỏ quạch chính màu lá đó.

Có một cây bàng trước ngõ nhà một ng` bạn cổ. Cây bàng cổ thụ luôn nhường nhịn những cây bàng trẻ xung quanh đổ lá trước. Cây bàng ấy cứ nhẹ nhàng bứt từng chiếc là gửi cho mây ngàn.

"Tớ dại khờ một thủa, chỉ biết chỗ ấy rẽ vào là góc phố nơi có cây bàng đứng đợi..."

Một dại khờ một tôi

Ngày ấy có một ng1 con gái nhẹ nhàng đi dưới những hàng bàng sần sùi để đến nơi học thêm. Năm tháng qua đi, vẫn ng` con gái ấy, vẫn những lá bàng rớt rơi màu đỏ. Ng` con gái ấy là...

Ích gì khi nhắc lại một kỉ niệm đã qua. Níu kéo và vô vọng. Thời gian có những lý lẽ riếng của nó. Bao ngày nắng... bao đêm mưa... k0 cần vội vã. Mưa "đã đi qua trong mùa gió, khi lá cây khô bay đầy ngõ". Mang mang buồn, heo may nhớ. Lâu rồi cũng k0 nghe tiếng dương cầm độc thoại gõ nhịp đêm. Mơ màng và kiêu hãnh rót vào đêm từng giọt buồn. Có cái gò đó đang mất mát đi... Thoáng sầu! Tiếng dương cầm chết lặng trong đêm khua vắng, cành bàng khẳng khiu bám đầy màu sương nước mắt.

... Xa thẳm...

Có một lời hứa trước cây bàng trong một đông Hà Nội. Lâu rồi nên quên. Bỗng sao bất chợt hiện về. Lời hứa mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thực hiện đc. K0 phải bởi nó quá ngô nghê mà có chăng là con ng` năm xưa đã thay đổi.

Mưa cứ lướt qua phố hàng đêm, gõ bước trên những mái xưa phong cổ nhưng chẳng thể tìm lại lũ trẻ năm xưa.

Ngây thơ qua rồi

Chẳng còn ai hồn nhiên!
__________________

nhocxinh23
06-01-2006, 07:14 PM
Tai sao lại đêm nhi?
Phải chăng khi màn đêm buông xuống con người ta mới tĩnh lặng lại được để nghe từng hơi thở từng nhịp đập của con tim,nghe tiếng thì thầm của tâm hồn dội lại nhắc ta tới những gì đã xa vắng.
HÀNỘI giờ ở xa lắm rồi.Nhưng những xa cách về mặt địa lý đâu có nghĩa lý gì với ta.HÀNỘI vẫn ngay đây thôi mà,trong trái tim hàng ngày vẫn đập,trong mạch máu hàng ngày cuộn chảy,trong nhưng suy tưởng miên man về nơi ta sinh ra
Cám ơn dòng sữa mẹ đã nuôi con lớn,cám ơn dòng chảy của sông HỒNG đã cho ta sức mạnh của người con trai thủ đô.
HÃY DÀNH MỘT PHÚT SUY TƯ VỀ HÀNỘI
ĐÊM HÀ NỘI
Cái đầu tiên khiến tôi nhớ về đêm ở HÀNỘI đó là chợ hoa đêm trên gần hồ Tây.Cái chợ hoa nằm gần con phố THIT CHÓ, buổi sáng vốn ồn ào là thế,sô bồ là vậy.Thế mà khi màn đêm về nó phải nhường chỗ cho những bông hoa nhỏ bé.Ai đã đi chợ hoa một lần thì chắc cả đời sẽ không quên được đâu.Chắc chắn đấy.

Trên con đường đến chợ hoa,cả con phố đang say trong giấc ngủ,bỗng bừng sáng lên đằng xa những ánh đèn vàng.VÀ. Cả con đường như sống dạy.
Tiếng rao bán,tiếng mặc cả.Nếu ta lắng tai nghe thì hình như có cả tiếng của những chiếc xe đạp chở đầy hoa.Đang lặng lẽ đi về hướng thành phố.Thành phố còn đang ngủ mà sao hoa đã dạy sớm thế?

Hoa hay là cuộc đời vất vả của bao con người??

Hoa ở chợ hoa đẹp lắm.Còn tươi vì mới được ngắt.Thoảng đâu đây vẫn còn đọng lại mùi ngai ngái của chiếc lá mới rời cành còn ướt đẫm sương đêm.Đây rồi bông hoa cúc đại đóa,loài hoa mà mẹ mình thích nhất vì nó trùng tên của mẹ.Hôm nay hoa cúc rẻ thật.A! Đỏ rực đằng kia có phải hoa chuối không nhỉ? Hoa mà theo mình sức sống mãnh liệt nhất.Ôi hoa hồng.Chẳng hiểu sao nhiều thế.Mình không thích hoa hống,trông cứ có một chút gì giả tạo.Khó ưa lắm.

Hoa ở đây bán cũng lạ.không bán theo bông đâu nhé.Chợ bán buôn mà lại.Phải tầm một chục bông,hay với hoa hồng thì phải cả 50 bông một.Ngày mai nhà mình lại đầy hoa rồi.Nghĩ đã thấy thích.

Cảm giác thích thú nhất của mình khi đi chợ hoa đó là trên đường về chở đầy một xe hoa.Thỉnh thoảng mấy cái gai hoa hồng lại đâm vào tay voi đùi mình.Tại mẹ dặn mua để ngày mai thắp hương thôi,chứ nếu không thì đừng hòng nhé.Mà cái hồng thắp hương cũng sợ,gai to lắm,đâm váo có khi chảy cả máu.Sợ thật.


Ê.Trên đường về chớ quên ghé qua chợ LONGBIÊN nhé.Ui.Hoa quả bầy đầy cả ra lòng đường.Những củ cà rốt lăn lóc,những bắp ngô vẫn còn cả râu,lá đầy đủ.Người ta bảo uống nước râu ngô chữa mất ngủ.Chẳng hiểu ông nội có cần
không nhỉ??

Trên đường vê lẩm nhẩm một bài hát của HÀNỘI,hát về ban đêm hình như có cảm xúc hơn hay sao ý,hay là không ngại ai nghe thấy?Chẳng biết.Cứ hát thôi.

Thế đấy.Đêm của HÀNỘI trong tôi là một chợ hoa như thế.Là một góc HÀNỘI yên tĩnh đến lạ kì sau những giờ phút ban ngày náo động.Tôi giữ cho mình một góc nhỏ như vậy để mang ra soi lại những lúc chạnh lòng nhớ về nơi ấy.

Để thấy rằng mình vẫn còn nặng lòng với HÀNỘI lắm.HÀNỘI yêu dấu ơi


(Sưu tầm)

Rick
06-01-2006, 11:41 PM
Ở đây hình như ko ai hứng thú lắm :D Em ơi ! Nếu em quan tâm tới Hà Nội thì vào đây góp vui cùng anh với thằng Duy cho rôm \:D/ >>>> http://forum.88andlife.com/showthread.php?t=5660

meoyeu93
21-08-2008, 03:48 PM
nghe cũng hay.:D Tìm ở đâu hay tự sáng tác thế';))

ba nhe`
28-08-2008, 07:04 PM
mấy bài này hay quá nhỉ tìm ở đâu đấy mấy bạn

Dạ xoa vương
03-10-2008, 12:46 PM
Hình như đây là nơi viết Thơ thì phải, nếu tớ không nhầm.