PDA

View Full Version : Tình yêu của người con trai và con gái...



godslayer
12-04-2007, 08:23 PM
Thẳm sâu trong trái tim của mỗi người con trai hay mỗi người con gái là thứ men say của tình yêu... điều đó là điều chắc chắn nhưng tình yêu của con trai và con gái cũng có những nét khác nhau...
Có lẽ chúng ta nên làm rõ điều đó qua 2 bài thơ "Sóng" của nhà thơ Xuân Quỳnh và "Biển" của Xuân Diệu.
... Đến với "Sóng" của Xuân Quỳnh, ta như được chiêm nghiệm, được thấu hiểu một tình yêu cao thượng, đẹp đẽ của người con gái với những sắc thái tuy trái ngược nhau nhưng cũng lại hòa hợp với nhau.

Sóng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Cong sóng dưới lòng sâu
Cong sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dâu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

Chỉ nhìn vào hình thức của những khổ thơ ta đã nhận thấy bài thơ mang một hình hài rất giống một ngọn sóng với khổ thơ ở giữa như đỉnh của ngọn sóng có chiều dài hơn những khổ thơ ở trên và dưới.
Đén với nội dung, ta hẳn không khỏi bồi hồi trước tình yêu của người con gái.Xuân Quỳnh đã chỉ ra những sắc thái của tình yêu của người con gái tựa như cơn sóng "dữ dội và dịu em, ồn vào là lặng lẽ". Chị đã khéo léo đặt con sóng tình của người con gái vào trong những mối tương quan với thời gian và không gian. Từ đó khiến người đọc hiểu thấu về tính vĩnh hằng trong tình yêu của người con gái và định hướng là luôn luôn hướng về người con trai trong tình yêu của họ.
Tôi chỉ có thể nói vậy về bài thơ này vì thực với những bài thơ hay thì ta càng nói lại càng thấy mình dở vì bài thơ thực sự đã quá hay rồi.
Xin cảm ơn các bạn đã đọc ạ.^^

godslayer
12-04-2007, 08:52 PM
Nhưng không thể quên được bài thơ "Biển" của nhà thơ Xuân Diệu. Một bài thơ nói về tình yêu của người con trai, bài thơ đã khắc những nét không thể phai mờ lên văn đàn Việt Nam...
Tới với biển, ta được thấy một tình yêu nồng nàn xen lẫn chút ích kỷ. Nhưng có lẽ cái ích kỷ trong tình yêu của người con trai chỉ tựa như chút hạt tiêu trong món ăn, không hẳn đem lại vị cay mà thực chất lại đem cho món ăn tình yêu một hương vị thật tuyệt vời.
Hãy đến với "Biển"

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê ...

Bờ đẹp đẽ cát vàng
-- Thoai thoải hàng thông đứng --
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt ...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết,

Để những khi bọt tung trắng xóa
Và gió về bay tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi !


Thực sự là ở bài thơ này tôi không biết phải nói sao nữa.
Mở đầu bài thơ, Xuân Diệu đã làm sốc người đọc với chút phá cách ở hai câu thơ đầu nhưng rồi bỗng mạch thơ lại trở về nhịp bình thường.
"Biển" không mang đến cho người đọcnhững cảm xúc rung rinh nhẹ nhàng tựa như chút gợn sóng. Trong bài thơ, ta thấy được mật độc dày đặc của điệp từ "hôn" tượng trưng cho tình yêu nồng nàn. Ba khổ thơ nói về nụ hôn của người con trai là cao trào của bài thơ, đem người đọc tới đỉnh cao của cảm xúc. Nhưng từ ngữ trong bài thơ như đặc quện lại với tình cảm chân thành và sâu sắc của người viết mang đến sắc thái mạnh mẽ của tình yêu...
Có một điều rất thú vị là sau khi đọc xong bài thơ này cũng như 1 số bài thơ khác của Xuân Diệu. Ta như hiểu được tình yêu.
Trước giờ con người ta chỉ ca tụng về cái cao thượng trong tình yêu, nhiều khi nghĩ đến tình yêu là nghĩ đến sự hy sinh nhưng Xuân Diệu đã thực sự vẽ nên tình yêu đích thực với sắc thái cao thượng thiêng liêng và đọc độc đáo hơn cả là một nét gì đó trần tục...
Có lẽ chúng ta đã hiểu được những thông điệp mà Xuân Diệu muốn nhắn nhủ qua những bài thơ tình của mình. Đó là một bức tranh về tình yêu với hai sắc màu: màu trắng của sự cao thượng và màu đen của sự trần tục, đời thường. Đó chính là tình yêu đích thực.

Vâng, vừa rồi godslayer chỉ dám nói 1 chút gì đó thôi. Tôi còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng có lẽ vào lúc này đây không được phù hợp cho lắm. Dù sao cảm ơn các bạn đã chịu khó đọc.

neville266
12-04-2007, 09:15 PM
hay hay..hay lắm...cả lời bình cũng hay.................

believeme24
12-04-2007, 11:44 PM
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
hai câu thơ này hay thật đó.tuy tôi không đủ khả nămg cảm nhận đúng thơ và không bít cảm nhận đúng hay không nhưng xin mạn phép
tình cảm mà chàng trai dành cho cô gái thật đẹp.không một tình cảm nào có thể so sánh được với nó.không bít nói thế nào đọc câu thơ tôi thấy ty thật đẹp và trong sáng bít bao nhiêu.ôi giá mà.........................

neville266
15-04-2007, 04:37 AM
đúng là câu thơ mở đầu đóa "đắt" nhất trong bài :tình cảm so với biển thật quá lãng mạn

Kazenohanakiku
17-04-2007, 10:15 PM
tiu thấy hai câu đóa như chuyện tình Hàn Quốc dzậy đó.
Mà hổng hỉu thèng "anh" trong hai câu đóa bị ngu sao bảo không xứng làm biển mà còn mún người ta làm cát. Kiểu này xui con bé kia làm cát xong có làm sao cũng chẳng phải tại biển có sóng thần