View Full Version : THƠ sưu tầm
Dạ xoa vương
03-05-2006, 10:07 PM
Đá sợ đơn lẻ
Thành đá mồ côi
Núi sợ đơn lẻ
Chơ vơ giữa trời
Đá còn Trống Mái
Núi còn núi Đôi
Đến như sỏi đá
Cần nhau trong đời
Sao người đơn lẻ
Buồn vui hỡi người (st)
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
(Sưu tầm)
Người khách lạ lang thang buồn trên phố
Chân bước đi lòng nghiêng ngả nụ cười
Bóng chiều hè như muốn cố xăm soi
Người khách đó đi về đâu...vô định
Với nụ cười luôn hằn trên khuôn mặt
Đôi chân trần lơ đãng bước liêu xiêu
Đôi mắt thẳm sâu một nỗi buồn vô tận
Cho kẻ vô tình ngơ ngẩn hiểu vì sao?
Người khách ấy nhớ năm nào không biết?
Nhớ một thời hạnh phúc đã trôi qua
Nhớ một người làm trái tim khô héo
Người khách mỉm cười cho nỗi nhớ buồn tênh?
(Sưu tầm)
THẾ CHẤP
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Khi biết trước trò chơi mang số phận
Đã qua 2 phần đời khấp khểnh
Lộ trình này phẳng lặng hay chưa
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Nếu dám chắc mai sau rồi hạnh phúc
Quá khứ với 2 lần nước mắt
Giọt này ai chắc sẽ lau khô
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Để bình tĩnh neo thuyền vào bến đỗ
Biết đâu đây bất ngờ giông tố
Lại gạt thuyền ra tít tắp xa khơi
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Để nhẩm thuộc châm ngôn người đi trước
Câu thơ hay viết xong phải đốt
Dẫu tột cùng ham muốn được phô ra
Khéo trò chơi của Thượng đế đây mà
Xin cẩn trọng trước điều may số phận
Ta chẳng muốn duyên mình lận đận
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta...
(Sưu tầm)
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em
Em sẽ trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh và bờ vai hút gió
Riêng chiều này - Em biết - Một mình em
(Sưu tầm)
GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ
Trời cuối thu rồi - Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy
Ta muốn vào thăm nấm mộ sầu
Em mộng về đâu?
Em mất về đâu?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa
Em đã về chưa?
Em sắp về chưa?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.
Em hãy cười lên vang cõi âm
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm
Những hồn phiêu bạt bao năm trước
Nay đã vào chung một chỗ nằm.
Cười lên em
Khóc lên em
Đâu trăng tình sử
Nép áo trần duyên ?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền
Ta đi lạc xứ thần tiên
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh
Ta gửi bài thơ anh linh
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?
Hỡi hồn tuyết trinh!
Hỡi người tuyết trinh
Mê em, ta thoát thân hình
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm
Em có vui thêm?
Em có buồn thêm?
Ngồi bên cửa mộ
Kể cho ta biết nỗi niềm.
Thần chết cười trong bộ ngực điên
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng
Hơi đất mê người - Trăng hiện lên.
(Sưu tầm)
ĐỪNG HỎI VÌ SAO ANH YÊU EM
Đừng hỏi anh vì sao anh yêu em
Hãy hỏi mặt trời vì sao toả nắng
Hãy hỏi mặt trăng sao khi khuyết khi đầy
Đêm màu đen và ngày màu trắng
Đừng hỏi anh vì sao anh yêu em
Hãy hỏi biển tại sao có sóng
Sao gừng cay và sao muối mặn
Mùa thu trút lá vàng em có biết vì sao
Đừng bao giờ em hỏi anh tại sao
Anh chẳng biết làm sao cho em hiểu
Anh cảm thấy cuộc đời này còn thiếu
Một thứ gì,có lẽ chính là em
Em,một cô gái yêu sự bình yên
Em,một cô gái dịu dàng giản dị
Em,anh yêu em hình như cũng thế
Phía chân trời trước bóng tối hoàng hôn
Hãy làm gì để anh yêu nhiều hơn
Thay câu hỏi bằng nụ hôn cháy bỏng
Đến với anh bằng tình yêu rất nóng
Để muôn đời ta chảy mãi trong nhau...
(Sưu tầm)
TRỞ VỀ PHỐ CŨ
Anh về phố cũ buổi sáng nay
Phố xưa vẫn vậy theo tháng ngày
Từng bước anh đi - Từng bước nhớ
Bóng em thấp thoáng trong tầm tay
Anh muốn ôm em xiết vào lòng
Cho vơi nỗi nhớ em biết không?
Nhưng chỉ là mơ thôi em ạ
Em chợt tan biến giữa hư không
Em về bên ấy có gì vui?
Có lúc nào em thấy ngậm ngùi?
Nhớ thương ngày tháng tình ta đó
Nhớ lúc mình chia sẻ ngọt bùi
Anh chẳng mong gì ở tương lai
Xa em năm tháng ôi thật dài
Trôi trên cung sầu - Đời thêm khổ
Em mãi xa rồi, vui với ai?
Đêm qua anh cũng đã nằm mơ
Để mảnh hồn anh trôi vật vờ
Thấy em nhìn anh như xa lạ
Chính em, em đó quá hững hờ
Chuyện tình mình đó thành dối gian
Câu kinh xưa ấy đã phai tàn
Còn chăng là mảnh tình vỡ vụn.
Theo anh xuống phố, bước lang thang.
Trở về phố cũ đã mất em
Mỗi người một hướng một niềm riêng
Chúc em có thật nhiều hạnh phúc
Sung sướng yêu thương chẳng lụy phiền
(Sưu tầm)
Dạ xoa vương
06-08-2006, 05:37 PM
Đêm xưa có một gã khờ
Uống trăng rồi khóc trang thơ đời mình
Uống thơ rồi khóc cuộc tình
Uống tình rồi khóc một mình dưới trăng.
Dạ xoa vương
18-08-2006, 08:01 PM
Nơi đây không phù sa
Nơi đây không mật ngọt
Chỉ gió Lào bỏng rát
Đốt cháy trời tháng năm
Đời anh không biết nghe
Đời anh không biết nói
Mộng tình em xa vợi
Cháy một đời tình câm
Bài thơ của 1 chàng trai bị câm điếc bẩm sinh thêu trên chiếc khăn tay tặng người yêu.( Tiền Phong).
lonvon
24-01-2008, 10:14 PM
Chìu chìu bìm bịp kêu chìu.
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi.
Ban ngày làm việc tả tơi.
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường.
Nằm chung thì bảo...chật giường.
Nằm riêng lại bảo...tơ vương em nào?
Lãng mạn thì bảo...tào lao.
Đứng đắn lại bảo...người sao hững hờ?
Khù khờ thì bảo...giai tơ.
Khôn lanh thì bảo...hái mơ bao lần???
Cả đời cứ mãi phân vân.
Tơ lòng con gái bít mần răng đây!
lonvon
24-05-2008, 10:15 PM
Không lẽ chẳng còn gì để nói với nhau,
Ngoài những câu hỏi han tầm thường vô nghĩa,
Hai đầu dây, hai tâm hồn hoang địa,
Đã lạnh dần khi mặt đất vỡ làm đôi.
Xao xuyến nào đánh mất giữa em, tôi,
Để hôm nay ta hững hờ đến thế,
Cảm giác thương tâm nằm trơ thật tệ,
Hình như mù lòa từ sau cái vẫy tay.
Hết thật rồi bước dò dẫm chông gai,
Đâu cần nhau đỡ đần qua cơn hiểm,
Em không còn yếu mềm như hoa kiểng,
Tôi cũng không còn làm cổ thụ chắn đông phong.
Những vui buồn trống rỗng một số không,
Đã vắng xa tiếng nghẹn ngào từ bên đó,
Tôi hóa thành hạt bụi rơi trên cỏ,
Chẳng đau lòng ngày tháng lạnh lùng đi.
pinky_113
02-06-2009, 07:16 PM
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi, anh là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên anh
CHiều dần buông thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
họ may mắn hơn tôi hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu chẳng có anh tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có ở trăm ngàn
Cái đích thực tình yêu duy chỉ có một
CHính vì vậy nhiều lần tôi lầm tưởng
Nửa của mình đâu phải của mình đâu
Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng hay sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Anh cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau!
Pinky:*(sưu tầm)
humphrey_136
30-06-2009, 10:47 PM
Tự Hát - Xuân Quỳnh
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em
Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi
yuhao_jaychou
09-04-2010, 04:32 PM
...Còn đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những chiều mưa chuyển bốn phương ngàn
ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắy
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật
Than ôi! Thời Oanh liệt nay còn đâu???
::.hyp.::
09-04-2010, 07:10 PM
giang dạo này thik văn thơ ghê cơ
đc. giải văn có khác :))
Powered by vBulletin® Version 4.1.4 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.