PDA

View Full Version : thơ Xanga.com



babyboy
25-03-2006, 05:33 PM
lượn vào 1,2 cái blog, thấy nhềiu bài thơ hay ghê gớm, cả về ý nghĩa và tính chất. post lên nha mọi nguời

babyboy
25-03-2006, 05:55 PM
Một Mình

Từ nay em phải một mình
Một bước chân dấu thầm trước mặt
Những lúc buồn vuơng em muốn hát
Hát một mình, để lặng lẽ mình nghe

Từ nay em phải một mình
Đôi tay lạnh em muốn tìm hơi ấm
Bàn tay lạnh, truyền hơi ấm tim em
San sẻ, cho lòng bớt hờn ghen

Nhưng từ nay em đã một mình
Chẳng còn ai ôm bàn tay em cả
Chỉ còn lại bàn tay em buốt giá
Tự nắm tay mình, cho buốt lạnh đi em.

Từ nay em đã một mình
Mỗi lần em vấp ngã, chỉ miình em vật vã đi qua.
Gục mặt duới đường ngơ ngác bao nguời lạ
Em... một mình...

(Gào thét)

xin lỗi mày Gào ơi, máy tao bị mã chứ, ko đọc đc, nên... có vài chỗ tao ... edit by myself. làm hỏng thơ của mày, nhưgntao thích bài này quá. lần sau tao post lại nha

babyboy
26-03-2006, 05:04 PM
post lại nha, lần này nguyên bản,


Một Mình

Từ nay em phải một mình
Một bước chân dấu thần trên cát
Có nhữgn lúc buồn vương em muốn hát
Hát một mình để lặng lẽ mình nghe.

Từ nay em phải một mình
Đôi tay lạnh muốn tìm hơi ấm
Bàn tay lạnh nào truyền ấm nóng tim em
San sẻ chút tình cho lòng bớt hờn ghen

Nhưng... từ nay em đã một mình...
Chẳng có bàn tay nào ngoài tay em cả
Chỉ là hai bàn tay em buốt giá
Tự nắm tay mình cho bớt lạnh đi em

Từ nay em đã một mình...
Mỗi lần em vấp ngã...
Chỉ mình em vật vã lối đi qua...
Gục mặt dưới đường, ngơ ngác bao nguời lạ

Em...
Một Mình....
(www.xanga.com/GaoThet)

babyboy
26-03-2006, 05:06 PM
Mùa đông trắng...
Vương nắng cuối đường...
Mưa rơi xót thương, gồng mình đỡ gió...
Tàn tạ giao mùa, đông trắng đi qua...
Lao xao gió lạnh, xô ngã lá...



(xanga.com/gaothet)

babyboy
26-03-2006, 05:11 PM
Hà Nội lao xao lạnh đầu mùa
Lòng em nôn nao lạnh tình xưa...
Yêu thuơng bám theo làn hơi giá
Len lỏi trong tim... em bơ vơ...

Em nhớ Hà Nội lạnh đầu mùa
Anh về trong mưa rơi lơ thơ...
Mò mẫm nơi anh, tìm hơi ấm...
Lạnh lẽo mắt em... hóa dại khờ...

Ngày anh đi... Hà Nội như tắt nắng.
Phố thênh thang... buốt giá, trắng hình hài
Gió bỗng rít... khúc đoản ca ngày cuối
Nước mắt hóa mưa... rơi tim ai


(gaothet)

Cả bài này kết nhất khổ cuối... Nuớc mắt hóa mưa.... hình ảnh đẹp quá fải không.

babyboy
26-03-2006, 05:13 PM
Em cứ nghĩ một buổi sáng vui sẽ khoác lên mình một buổi chiều đẹp...
Nhưng có nhữgn bàng hoàng... rạch nát góc trời đen...
... ... .... Mùa mưa gío....

babyboy
26-03-2006, 05:15 PM
Có những thứ nhạt nhòa trong kí ức
Có những điều tưởng chừng như rất thực
Có những điều lại chỉ thoáng như mơ
CÓ nhữgn lúc chợt giật mình vu vơ
Mọi thứ bỗng nhiên trở về bất chợt.


(Gào thét)

babyboy
29-03-2006, 01:50 PM
Và em yêu anh bằng cả trái tim
Em đã vẽ tình yêu bằng khát vọng
Chiếc lá nhỏ trên nền trời cao rộng
Chấm nhỏ yên bình trong trái tim anh

Dù thời gian và năm tháng phôi phai
Dù em không thể bên anh được nữa
Nhưng tình yêu em mãi mãi là nơi bến đỗ
Đón anh về sau giông bão ngoài khơi

Anh yêu ơi, dù anh ở muôn nơi ( câu này sao nó viết chuối thế :-s )
Hãy luôn nhớ tình yêu em là chiếc lá
Chiếc lá cuối cùng của mùa đông giá
Được vẽ trên nền vĩnh cửu-thời gian.


(Gào thét)

babyboy
29-03-2006, 01:55 PM
Vẫn biết có những điều không phải là mãi mãi
Đến vô tình rồi vội vã lướt nhanh
Và bản thân em chỉ là một bức tranh
Bị cắt xén, để chỉ trông chờ vào mảng ghép

Một ngày điên loạn,
một phút ghen tuông
Một dòng nhung nhớ,
một cuộc đời ngu ngơ
Một trái tim vỡ
Một mảnh đời hoang
Một tình yêu dại....


Gào thét

babyboy
29-03-2006, 02:16 PM
GÀO THÉT

Tháng ngày thơ dại, ngục tù tăm tối
Nếm ngậm ngùi, kiếp sống fù du
Con sống vỗ bờ, đưa xác đời ta
Phơi tan tã, nơi miền HOANG VẮNG

Ôm hận thù, hoàng hôn CHẾT nắng
Thả hồn buồn, đêm trắng tay buông
Thôi đành thân nữ khách trên đường
Sống THẮC LOẠN quãng đời còn lại

Nàng thân cây, gió đông tê dại
Ở rừng hoang, biết tiếng chim kêu
Như áng mây, khuất nẻo cuối trời
Chợt fủ kín những mảnh đời sầu não

Xung quanh ta, là trời dông bão
Nhấn chìm đời bằng quá khứ ĐAU THƯơNG
Chân ngỡ như bước ở thiên đường
Chợt hụt hẫng, vực nào sâu thăm thẳm

Đợi chờ đó, bên trời ẢM ĐẠM
Ủ mầm bên lá úa, cành khô
Đã phôi màu... vách núi bơ vơ

Hỡi Gào Thét, bên lề vũ trụ
Nàng là nàng, vì sao tinh tú
ĐỪng ngậm ngùi, bãi vắng đồng hoang
Đừng là loại cỏ dại không tên
Rồi xa vắng, trở về cát bụi


(Gào thét)